100 Cách Cưng Vợ Lục Hi

      60

Có lẽ là suy nghĩ tới tình hình Trương Lan Trình bây giờ không tính là khả quan, lòng mắt dung nhan bén cụ thể của người bọn ông mở ra một tia dao động, điều tra Giang Sở Tinh đồng thời cũng là tra hỏi bản thân anh.Mà Giang Sở Tinh từ trên đầu đến cuối vân duy trì biểu cảm giống như nhau, tuy nhiên có biến hóa rất nhỏ nhưng có thể đối cùng với Lục Hi hôm nay mà nói cũng ko kịp phân biệt.“Hi, yêu ước này không thật đáng chứ? Em đã không ảnh hưởng tới ngẫu nhiên ai, chỉ cần để em ở bên bà là được rồi.” Giang Sở Tinh mỗi bước ép sát, nhìn như đang yêu cầu nhưng thực chất cô ta bắt đầu là người nắm quyền nhà đạo.Hơi thở Lục Hi rất trầm, tiếng nói ra từ cổ họng cũng đều nên kìm nén: “Đến lúc sức khoẻ em ổn định hơn đang để em đi.”Trực tiếp khước từ cũng không được, đồng ý… trường hợp của Trương Lan Trình bây chừ không có thể chấp nhận được nên chỉ đành kéo dãn dài như vậy.Giang Sở Tinh đương nhiên cũng biết anh không thể gật đầu đồng ý ngay, hoàn toàn có thể khiến anh không kiên cường đã là đầy đủ rồi: “Được, anh yên tâm, nhất mực em sẽ phối kết hợp điều trị, vì bạn dạng thân cũng vì rất có thể sớm ngày được gặp gỡ bà nước ngoài em.”Lục Hi không nói gì luân phiên người ra khỏi phòng dịch rồi tạm dừng hoạt động lại, cảm hứng gấp gáp thay đổi không thông mới tiêu tan, đương đầu với bệnh lý của Giang Sở Tinh, anh chưa khi nào mệt mỏi mang lại vậy, lúc này anh vẫn chưa hiểu, nếu trọng trách trở thành gánh nặng thì phần nhiều thứ đều phát triển thành chất.…Sau lúc Thẩm Dĩnh từ bệnh viện về vẫn luôn ở nhà thuộc Thẩm Tri Lịch, ông được Đào Ly Hinh chăm sóc toàn diện nên phục sinh cũng ko tệ, ngay sát nửa tháng đã trở lại cuộc sống đời thường bình thường.Tuần vật dụng tư, đột Thẩm Dĩnh thừa nhận được smartphone của Phùng Tuyết Du, cô nhỏ nhắn này lần trước ko nói tiếng như thế nào ra nước ngoài du học, biết chuyện Thẩm Tri kế hoạch xong, không nói hai lời cù về.Khoảng bí quyết xa vì thế cũng không phải là đùa, trong tim Thẩm Dĩnh cảm động bèn gọi đến bên cô làm cho khách, ăn cơm xong, Thẩm Dĩnh lái xe chuyển cô ấy về, người này cứ tốt nhất định cần kéo cô đi bar, nói rằng thọ rồi ko về ước ao vào kia ngồi một lát. Thẩm Dĩnh biết cô ấy bao gồm tâm sự đề nghị cũng thoải mái đồng ý.Quán bar LoriBar ở chính giữa thành phố J, là 1 trong những quán bar hội viên thời thượng không mở cửa cho tất cả những người ngoài, rượu đều là sản phẩm nhập khẩu, chi tiêu một chén bát cũng khoảng chừng tầm khoảng ba triệu, không hẳn phạm vi người bình thường có thể chịu đựng được.“Đây là cừa hàng bạn tớ đầu tư, lúc đầu có đến tớ một lớp thẻ, cậu cứ câu hỏi gọi đi.” Phùng Tuyết Du biết Thẩm Dĩnh là 1 trong người không ham mê ồn ào, gửi thẻ cho nhân viên phục vụ: “Viết lên trên đi.”“Vâng thưa cô.”Thẩm Dĩnh nhìn một vòng rồi gọi một ly cocktail ko cồn, cô tài xế nên không muốn uống vượt nhiều, Phùng Tuyết Du thấy vậy nói không được: “Chị gái à, khó khăn lắm tớ mới về một lần, cậu đừng có không nể mặt như vậy được không, lát nữa để câu lạc bộ gọi fan chở cậu về là được rồi.”“Nhưng…”“Không tuy vậy nhị gì hết, chưng trai nếu đã ngủ nhanh chóng thì cậu sang nơi tớ ở, dù sao tớ cũng một mình, sợ loại gì?”Thấy không thể phủ nhận nên Thẩm Dĩnh chỉ đành đồng ý, cô cho cho khách hàng một ly cocktail nồng độ dài và một bình rượu nhập khẩu, tên gì cô không nhớ nhưng đối kháng giá chú ý mà lag mình.‘Keeng’ một tiếng, hai bạn nâng ly rượu rồi ngửa đầu uống chất lỏng cay nồng trong ly thuỷ tinh, mùi vị tinh khiết với thơm từ cổ họng trôi chẳng xuống dạ dày, quay trở lại vô tận.“Quả nhiên, đồ sang trọng không lúc nào sai.” Phùng Tuyết Du cảm khái một tiếng, khoảng mắt dừng trên nhân viên giao hàng đẹp trai khoác đồng phục đen trắng trước quầy bar: “Cậu nhìn gần như battender kia đi, toàn bộ đều giỏi nghiệp từ đại học danh tiếng đấy, là người pha chế khôn cùng có bản lĩnh đó.”“Tốt nghiệp đh danh tiếng ra những là battender?”“Có gì nhưng không được?” Phùng Tuyết Du xuỳ một tiếng: “Người hiện giờ chỉ cần phải có tiền thì làm gì cũng được, huống hồ nước làm ở chỗ này cũng coi như 1 nghề thiết yếu đáng.”Đọc cấp tốc tại Vietwriter.comThẩm Dĩnh chú ý khuôn mặt cô ấy, ánh đèn êm ấm trên đình đầu chiếu xuống ngũ quan lại như khóa lên một làn sương, toàn thân giống hệt như mạ một tầng ánh sáng, khoé miệng cô ấy tương đối cong lên nhưng nụ cười lại cô đơn: “Du Du, có phải cậu vẫn không buông bỏ được chuyện cơ không?”Lần ‘ngoài ý muốn’ của lưu Sinh yên ổn hai fan đều ngầm hiểu, hầu như là anh em bao nhiêu năm, một ánh mắt, cồn tác là hoàn toàn có thể hiểu rõ đối phương.“Buông quăng quật thế nào, không buông được thì ráng nào, chưa hẳn người ta vẫn phấn chấn như thường kia sao?” Phùng Tuyết Du thu lại tầm mắt, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm: “Đều là người trưởng thành cả, không người nào sẽ phụ trách với cậu đâu, không có nghĩa vụ đó.”Lời này của cô ấy ấy có ba phần tệ bạc tình, bảy phần lý, quả thật là thô và lại không thô.Trong thế giới của người cứng cáp vốn không có gì là đề xuất cả, chỉ có bạn dạng thân mới hoàn toàn có thể phụ trách mang đến mình.“Du Du…” Thẩm Dĩnh muốn nói lại thôi, hại đâm trúng nỗi đau của cô ấy.Phùng Tuyết Du phất tay: “Cậu không cần yên ủi tớ, tớ vẫn ổn, ví như cậu thật sự muốn làm gì cho tớ thì hãy uống thuộc tớ đi.”Thẩm Dĩnh tất nhiên sẽ không từ chối, uống thuộc cô ấy một lý lại một ly, hơn nữa bạn dạng thân cũng có thể có tâm sự, gồm điều uống một tiếng đồng hồ đeo tay đầu óc bao gồm hơi choáng váng.Đúng từ bây giờ điện thoại trong túi vang lên, cô lấy ra nhìn thấy là Đào Ly Hinh call tới, vội vàng ra phía bên ngoài quên nói.Thẩm Dĩnh hại cô lo lắng, nói cùng với Phùng Tuyết Du một tiếng rồi nóng vội cầm điện thoại cảm ứng thông minh chạy bước nhỏ dại ra khỏi tiệm bar, cô rối rít nghe điện thoại cảm ứng nên cũng ko chú ý, quay bạn đi vào trong 1 chỗ ngoặt im tĩnh: “Alo, mẹ.”“Tiểu Dĩnh, sắp đến rạng sáng sủa rồi, nhỏ đang ngơi nghỉ đâu?”“Con ra bên ngoài ngồi thuộc Du Du một lát, cô ấy gồm tâm sự, nhỏ đang nói cùng với cô ấy vài câu. Tối nay bé không về nhé, bé ngủ mặt nhà cô ấy, bà mẹ với bố ngủ nhanh chóng đi nha.”“Hay là bé đón tiểu Phùng về bên mình ngủ đi? nhị đứa chen chúc, muộn rồi đừng làm phiền fan ta…”“Không sao đâu mẹ, công ty Du Du chỉ có một mình cô ấy, người mẹ yên trung khu đi.”Đào Ly Hinh chú ý thời gian: “Được rồi, vậy nhị đứa chú ý an toàn, nhị đứa đàn bà đừng về muộn quá.”“Vâng, bé biết rồi, người mẹ ngủ ngon.” Thẩm Dĩnh quắp máy, sẽ định đi ra, cô còn chưa ra khỏi ngã rẽ thì chợt ở con đường nhỏ dại có vài người nhảy ra.Bình tĩnh nhìn, cũng chỉ cần nhóc con vắt mũi không sạch khoảng hai mươi tuổi, bố cậu con trai đang đỡ một cô gái vóc người nhỏ dại nhắn xinh xắn, cô gái đó phân biệt là vẫn say, đi đứng cũng loạng choạng không vững.“Ở đây được không, chắc chắn là không bao gồm camera chứ?” Một cậu nam nhuộm tóc đá quý hỏi.Người được hỏi hiển nhiên lá gan lớn hơn rất nhiều: “Không sao, đã chú ý trước không còn rồi, không vấn đề gì đâu!”Nói hoàn thành ba người thì gồm một bạn đứng bên phía ngoài trông chừng, hai bạn còn lại bắt đầu giở trò với cô gái kia, cô nàng trong ngực hiển nhiên cách biểu hiện không vui, không hoàn thành từ chối, tiếc nuối là trên tay không có sức lực lao động gì.Thẩm Dĩnh chú ý quanh tư phía, chắc rằng là uống rượu đề nghị cô cũng không để ý đến quá nhiều, đi liền mạch về phía trước: “Các bạn đang làm gì đấy?” Nghe thấy tiếng động, mấy người kia số đông bị lag mình, cậu trẻ ranh tóc quà chửi một câu: “Mẹ nó, thiếu nữ ở đâu ra đây, suýt thì nạt ông trên đây mềm nhũn!”Hai người còn lại cũng nhìn về phía cô, lúc tầm mắt dừng trên khuôn mặt tinh tế hoàn mỹ của Thẩm Dĩnh thì hiển nhiên từ tức giận hoá thành trêu đùa: “Ô, là 1 người đẹp~”Nói xong xuôi anh ta gửi tay mong muốn sờ cằm Thẩm Dĩnh.Thẩm Dĩnh chán ghét nhíu mày, quay đầu sang một bên né tránh: “Nói thì nói, đừng cồn tay động chân.”“Được thôi, tính tình cũng khá mạnh mẽ đấy, rộng là đùa giỡn với người không có phản ứng này!” Nói xxong anh ta đẩy cô nàng trong lòng ra, đi về phía Thẩm Dĩnh nhì bước: “Người đẹp, xem em cũng uống ít nhiều rồi, cùng vui chơi và giải trí nhỉ?”Thẩm Dĩnh hất tay anh ta ra, giọng điệu rét mướt lùng: “Đừng cồn vào tôi!”“Ồ.” Người bọn ông cười cợt rồi mượn men rượu mà đắn đo trời cao khu đất dày: “Có tin ông tại đây làm bị tiêu diệt em không?”Nói xong, anh ta ra hiệu bằng góc nhìn cho đồng bọn, người kia ngầm hiểu, tiến lên gắng chặt vai cô, người bầy ông ầm ĩ khi nãy thuận thế nạm lấy cằm cô nhằm cô ko thể không trở nên ép bắt buộc ngẩng đầu.Người bầy ông nhìn cơ thể cô, khi nhìn tới đường cong trước vùng ngực cô cạnh tranh mà trường đoản cú kiềm chế muốn đưa tay sờ lên, cảm nhận cảm xúc mềm mại kia.Thẩm Dĩnh mở to mắt, sử dụng sức đu gửi cơ thể, né sang bên cạnh, nhưng lại dù cô cần sử dụng sức thế nào cũng không tránh được sự kìm hãm, chỉ đành dùng khẩu ca đe doạ anh ta: “Các người làm vậy là phạm pháp!”“Ở nơi tối black như mựuc này không một ai nhìn thấy, cũng không có camera, sợ chiếc gì?” Người bầy ông không nhằm ý, mắt thấy 2 tay kia sắp xếp xuống…Mà lsuc này, phía sau bỗng bao gồm một lực khủng kéo anh ta lại: “Người của tôi mà lại cậu cũng dám động?”