Chủ trương của đảng sau cách mạng tháng 8

      55

Sau thắng lợi vĩ đại của Liên Xô vào Chiến tranh quả đât thứ hai, chủ nghĩa buôn bản hội đã trở thành một hệ thống thế giới. Phong trào giải phóng dân tộc bản địa phát triển mạnh bạo ở châu Á, châu Phi, châu mỹ La tinh. Phong trào đấu tranh của ách thống trị công nhân trong số nước tư bản chủ nghĩa phát triển cao.

Bạn đang xem: Chủ trương của đảng sau cách mạng tháng 8


Thắng lợi của biện pháp mạng mon Tám đã đem lại cho phương pháp mạng nước ta thế và lực mới. Đảng ta xuất phát từ 1 đảng hoạt động bất hợp pháp trở thành đảng gắng quyền, quần chúng ta được giải tỏa khỏi cuộc đời nô lệ, biến đổi người làm chủ đất nước.

*

Chính phủ nước ta Dân công ty Cộng hoà mới thành lập và hoạt động đã đứng trước rất nhiều khó khăn, thách thức tưởng chừng cạnh tranh vượt qua của thù trong, giặc kế bên và những trở ngại về ghê tế, chủ yếu trị, văn hoá, buôn bản hội... Mà chế độ thực dân, phong kiến để lại. Vn còn nằm trong vòng vây của nhà nghĩa đế quốc và các chính quyền phản hễ trong khu vực. Nhân dân ta còn chưa nhận được sự hỗ trợ trực tiếp của những nước làng hội công ty nghĩa cùng lực lượng tiến bộ trên cố kỉnh giới.

Nền tài chính vốn nghèo nàn, lạc hậu lại bị chiến tranh tiêu diệt nặng nề. Nạn đói năm 1945 làm 2 triệu người chết, tiếp kia là người quen biết lụt, hạn hán kéo dãn dài làm một nửa ruộng đất bị quăng quật hoang. Sản xuất nntt đình đốn. Tài thiết yếu khô kiệt, kho bội bạc trống rỗng, ngân hàng Đông Dương còn phía trong tay tư bạn dạng Pháp.

Trình độ văn hoá của quần chúng ta tốt kém, 90% số dân mù chữ. Ở miền Bắc, 20 vạn quân Tưởng ồ ạt tràn qua biên giới, kéo theo là Việt Quốc, Việt Cách, bọn chúng lập tổ chức chính quyền phản rượu cồn ở một trong những nơi, giật của giết tín đồ và kháng phá chính quyền cách mạng. Ở miền Nam, quân Anh với danh nghĩa liên minh kéo vào vn tiếp tay mang lại thực dân Pháp quay trở lại xâm lược vn lần sản phẩm hai. “Tổ quốc lâm nguy! Vận mệnh dân tộc bản địa như ngàn cân treo tua tóc!”.

Dựa bên trên những đánh giá và nhận định về tình trạng khách quan liêu và chủ quan, về tình hình của ta với địch, chỉ thị chỉ rõ: Cuộc cách mạng Đông Dương từ bây giờ vẫn là cuộc giải pháp mạng dân tộc bản địa giải phóng. Cuộc bí quyết mạng ấy đang tiếp diễn, nó chưa dứt vì nước không được trọn vẹn độc lập.

Nhiệm vụ cứu nước của kẻ thống trị vô sản không xong. Kẻ thống trị vô sản vẫn đề nghị hăng hái, kiên quyết chấm dứt nhiệm vụ thiêng liêng ấy. Khẩu hiệu vẫn luôn là “Dân tộc trên hết. Nước nhà trên hết”.

Chỉ thị xác định quân địch chính của quần chúng Đông Dương từ bây giờ là thực dân Pháp xâm lược, phải tập trung ngọn lửa chiến đấu vào chúng.

Chiến thuật của ta lúc này là lập khía cạnh trận dân tộc bản địa Thống nhất phòng thực dân Pháp xâm lược. Không ngừng mở rộng Việt Minh bao hàm mọi tầng lớp nhân dân (chú trọng chuyên chở địa chủ, phong kiến với đồng bào công giáo...).

Thống nhất chiến trường Việt - Miên - Lào phòng Pháp xâm lược. Nhất quyết giành độc lập - tự do - niềm hạnh phúc dân tộc. Độc lập về bao gồm trị, thực hiện chính sách dân nhà cộng hoà; nâng cấp đời sống, cống hiến và làm việc cho nhân dân.

Chỉ thị cũng đề ra nhiệm vụ buộc phải kíp của dân chúng Đông Dương đối với cách mạng thế giới là nên tranh đấu để tiến hành triệt nhằm hiến chương những nước liên hiệp, ủng hộ Liên Xô, xây dựng hoà bình cố gắng giới, mở rộng chế độ dân nhà ra các nước, giải phóng cho những dân tộc nằm trong địa. Đối với cách mạng Việt Nam, trách nhiệm riêng, phải kíp là đề nghị củng cố chính quyền chống thực dân Pháp xâm lược, tiêu diệt nội phản, cải thiện đời sống, cống hiến và làm việc cho nhân dân.

Xem thêm: Cách Làm Tôm Rang Trứng Muối Đậm Đà, Cách Làm Tôm Rang Trứng Muối Siêu Đơn Giản

Trong những nhiệm vụ đó, nhiệm vụ che phủ là củng cố chính quyền. Để củng cố tổ chức chính quyền cách mạng, triển khai đồng thời hai trách nhiệm “kháng chiến” và “kiến quốc”, chỉ thị vạch ra gần như biện pháp trọn vẹn và cơ bản để thực hiện.

Về nội chính: Một phương diện xúc tiến việc đi đến thành lập và hoạt động Quốc hội để phương pháp Hiến pháp, bầu cơ quan chính phủ chính thức.

Về quân sự: Động viên lực lượng toàn dân, kiên cường kháng chiến, tổ chức và chỉ huy cuộc tao loạn lâu dài; phối hợp giải pháp du kích với cách thức bất bắt tay hợp tác đến triệt để.

Về ngoại giao: nắm rõ nguyên tắc thêm bạn, giảm thù, biểu dương thực lực; kiên cường chủ trương nước ngoài giao với các nước theo chế độ “bình đẳng với tương trợ”. Đối với Tưởng Giới Thạch, vẫn chủ trương Hoa - Việt thân thiện, coi Hoa kiều như dân buổi tối huệ quốc. Đối với Pháp, thực hành độc lập về thiết yếu trị, nhân nhượng về khiếp tế.

Về tuyên truyền: kêu gọi đoàn kết, phòng chủ nghĩa thực dân Pháp xâm lược. Bội phản đối chia rẽ nhưng ngăn lại thống tốt nhất vô cơ chế với gia thế phản quốc; chống phần đa mưu mô phá hoại, phân chia rẽ của phái Tờ-rốt-xki, Đại Việt, việt nam Quốc dân đảng và nâng cấp sự tin cẩn của quốc dân vào thắng lợi cuối cùng, khêu gợi chí căm hờn chống thực dân Pháp mà lại tránh định hướng “vị chủng”. Phòng thực dân Pháp xâm lược. Không công kích nhân dân Pháp, chỉ công kích lũ thực dân Pháp xâm lược.

Về tài chính và tài chính: Mở lại những nhà máy vì Nhật bỏ; khai thác các mỏ, cho bốn nhân được góp vốn vào việc kinh doanh các xí nghiệp sản xuất và mỏ ấy; khuyến khích những giới công thương mở hợp tác xã, mở các hội cp tham gia thi công lại nước nhà. Tiến hành khuyến nông, thay thế đê điều, lập giang sơn ngân hàng, phát hành giấy bạc, định lại ngạch thuế, lập ngân quỹ toàn quốc, các xứ, các tỉnh.

Về cứu tế: kêu gọi lòng yêu thương nước yêu thương nòi của những giới đồng bào, lập quỹ cứu giúp tế, lập kho thóc cứu giúp tế, tổ chức “bữa cháo cầm cố hơi”… Động viên tuổi teen nam, nữ tổ chức thành các đoàn “cứu đói”, và các “đội quân trừ giặc đói” nhằm trồng trọt khai khẩn, rước lương cho dân nghèo, giỏi quyên cho các quỹ cứu giúp tế, tổ chức việc tiếp tế, cài đặt gạo bên giàu xuất bán cho nhà nghèo theo giá bán hạ, chở gạo nơi thừa sang chỗ thiếu…

Về văn hoá: Tổ chức bình dân học vụ, tích cực diệt trừ nạn mù chữ, mở các trường đại học và trung học, cải cách việc học theo lòng tin mới, bài trừ cách dạy dỗ học nhồi nhét, cổ đụng văn hoá cứu vớt quốc, xây dựng nền văn hoá mới theo cha nguyên tắc: khoa học hoá, đại bọn chúng hoá, dân tộc hoá.

*

Chỉ thị thừa nhận mạnh: Muốn thực hiện được những trọng trách trên đây, Đảng và chiến trận Việt Minh phải được củng cụ và phân phát triển.

Về Đảng, phải duy trì hệ thống tổ chức bí mật và nửa công khai của Đảng, cách tân và phát triển thêm đảng viên, đặc biệt chú trọng tạo cơ sở xí nghiệp sản xuất của Đảng làm sao cho thật rộng, sao cho sự cải tiến và phát triển của Đảng ăn nhịp với sự cải tiến và phát triển của công nhân cứu quốc; giữ vững sinh hoạt của Đảng; thành lập đảng đoàn trong các cơ quan liêu hành bao gồm và các đoàn thể quần chúng; xây dựng khối hệ thống tổ chức đảng vào quân đội…

Về trận mạc Việt Minh, không còn sức cải cách và phát triển các tổ chức cứu quốc. Thống nhất những tổ chức ấy lên toàn kỳ, toàn quốc; thay thế lại điều lệ cho các đoàn thể cứu quốc cho phù hợp với thực trạng mới; không ngừng mở rộng Mặt trận Việt Minh, lập những đoàn thể cứu quốc mới, giải quyết những mâu thuẫn giữa Uỷ ban nhân dân và Uỷ ban Việt Minh; củng cố gắng quyền chỉ đạo của Đảng trong khía cạnh trận, thống nhất Mặt trận việt nam - Lào - Cam-pu-chia chống Pháp xâm lược.

Chỉ thị còn đề ra các biện pháp thực hiện những nhiệm vụ cụ thể về thiết yếu quyền, đao binh ở phái nam Bộ, về kháng và đề phòng nạn đói, về tổng quyển cử…

Nhờ có chủ trương đúng đắn, tối ưu và nhiều quyết sách kịp lúc của Ban Chấp hành trung ương Đảng và quản trị Hồ Chí Minh mà biện pháp mạng vn đã thừa qua những thách thức hiểm nghèo, tranh thủ từng thời gian hoà bình quý báu để kiến thiết thực lực, sẵn sàng cho cuộc binh lửa lâu dài.